le giang ban da di chua

View previous topic View next topic Go down

le giang ban da di chua

Post  gaconsochet on Tue Sep 18, 2007 7:56 pm

Khi nói đến du lịch Trung Quốc, đa số du khách Việt Nam nghĩ ngay đến Bắc Kinh, Thượng Hải, Hàng Châu, Tô Châu... Lệ Giang ít được nhắc đến và cũng chỉ mới được vài công ty khai thác. Lư do: đi lại không thuận tiện và có lẽ không phù hợp với "gu" du lịch của nhiều người. Nhưng với những ai ưa thích khám phá cái lạ, Lệ Giang hẳn là một lựa chọn sáng suốt.

Nào, lên đường

Với dân du lịch bụi thích lê la và ngân sách luôn ở mức thấp nhất như chúng tôi th́ máy bay không được lựa chọn làm phương tiện cho chuyến đi này. Để đến Lệ Giang, chúng tôi chọn đường Hà Khẩu, giáp ranh với Lào Cai làm hướng đi chính. Từ Hà Nội, đi tàu lên Lào Cai, làm thủ tục nhập cảnh vào Trung Quốc qua cửa khẩu Hà Khẩu, rồi bắt xe buưt thẳng tới Côn Minh với quăng đường 500 cây số. Ở Côn Minh, điều không thể bỏ qua chính là... đi ăn lẩu nấm. Hẳn bạn sẽ không hối tiếc khi đă nếm món lẩu gà ác với mười mấy loại nấm tươi đặc sản chỉ có ở Trung Quốc này.

Ngay trong đêm, chúng tôi bắt tàu từ Côn Minh đi Đại Lư, kinh đô cổ của nước Đại Lư thời xưa. Với 90 tệ (180.000đ) là có một vé nằm cho quăng đường dài 600 cây số. Một đêm trôi qua với giấc ngủ êm đềm nhờ tàu chạy êm và chăn rất ấm, mở mắt thức dậy chúng tôi đă thấy ḿnh ở Đại Lư. Từ đây, mua vé xe buưt đi Lệ Giang không khó lắm, v́ không có nhiều du khách lựa chọn phương tiện này. Trên xe toàn là nông dân cùng những bao tải nông sản. Sau 5 tiếng ngồi xe, chúng tôi là những người khách cuối cùng xuống bến.

“Venice của phương Đông”

Theo hướng dẫn trong cuốn guide book Lonely Planet, chúng tôi gọi điện đến một nhà nghỉ và nghe trả lời bằng một giọng tiếng Anh tốt đến ngạc nhiên. Chúng tôi quyết định vác balô đi bộ đến nhà nghỉ Dong Ba, nhưng không tài nào t́m ra đường trong cái mê cung của những con phố lát đá. Thế là đành phải nhờ ông già lái xe lôi dẫn đường.

Đô thị cổ Lệ Giang (tỉnh Vân Nam) thường được biết đến dưới tên gọi Đại Nghiên cổ trấn, nơi sinh sống của các dân tộc Bạch (Bai), Nạp Tây (Naxi) và Tạng, trong đó người Naxi chiếm đa số. Có lịch sử hơn 800 năm, Lệ Giang nổi tiếng về hệ thống đường thuỷ và cầu cống, nên c̣n được gọi là “Venice của phương Đông”. Đáng tiếc là 1/3 thành phố cổ đă bị phá huỷ bởi trận động đất vào tháng 2 năm 1996. Nhờ sự đầu tư khôi phục của chính phủ và các tổ chức quốc tế, Lệ Giang trở thành điểm đến hấp dẫn du khách. Đô thị cổ Lệ Giang đă được công nhận là Di sản văn hoá thế giới vào năm 1997.

Người cho thuê ngựa - Ảnh: SGTT
Cái tên Lệ Giang dễ khiến h́nh dung về một con sông nào đó trong đô thị cổ. Nhưng thực tế chẳng có con sông nào cả, chỉ có một hệ thống kênh (suối nhỏ) chạy quanh và xuyên qua ḷng đô thị cổ, giúp không khí nơi đây lúc nào cũng trong vắt, dễ chịu với tiếng nước chảy róc rách suốt ngày đêm và từng đàn cá chép vàng bơi lội tung tăng cạnh những nếp rong rêu phủ đầy dưới làn nước trong veo.

Nước chảy từ trên đỉnh Ngọc Long Tuyết Sơn, ngọn núi quanh năm tuyết phủ trắng xoá ở cách đó chừng 20km. Đứng từ một vọng lâu ở Lệ Giang có thể nh́n rơ đỉnh núi tuyết phủ cao 6.000m này.

Điều đặc biệt ở Lệ Giang c̣n là những con đường lát đá phiến bóng loáng dưới ánh nắng sớm. Buổi sáng, khi sương vẫn c̣n giăng nhẹ không gian, khi những người bán hàng quà sáng lục tục dọn hàng, người dân nơi đây mở cửa, xách xô múc nước từ dưới suối lên rửa đường. Đều đặn như một thói quen từ hàng trăm năm nay. Có lẽ nhờ đó mà những phiến đá lát đường mới có độ sáng bóng đến kỳ lạ! Ở đây, cũng sẽ chẳng nh́n thấy một cọng rác nào, v́ những thùng rác bằng gỗ sạch sẽ nằm ở khắp nơi, bao giờ cũng là một cặp - một đựng rác tái chế, một đựng rác không tái chế.

Cũng là một “kỳ quan” đáng trầm trồ là cái nhà vệ sinh công cộng. Chỉ mất một hào, bạn sẽ được sử dụng những nhà vệ sinh vừa sạch vừa đẹp. Hoa tươi, nhà gỗ, những cô thu tiền trẻ trung, tươi tắn... Nếu chỉ thoáng nh́n qua, bạn sẽ nghĩ đó là một cái nhà cổ nào đó trong toàn bộ quần thể này.

Một cửa tiệm ở Lệ Giang - Ảnh: SGTT
Huyền thoại chuông gió

Người dân Lệ Giang thật khéo biết cách làm du lịch. Mọi thứ đều sạch sẽ, dễ chịu, nhỏ nhắn, xinh xắn... Từ đồ lưu niệm đến những quán ăn ngoài vỉa hè, những chiếc cầu đá cong cong bắc qua những con kênh hay những giàn hồng leo lắt lẻo hoa, những quán cà phê đầy phong cách. Những bà cụ người Naxi đầu đội mũ Mao Trạch Đông, lưng đeo những tấm da cừu đủng đỉnh đi lại trên phố, ngồi đánh bài chăm chú ở khu quảng trường hay múa những điệu múa truyền thống vào các buổi sáng...

Những quán ăn bếp lửa x́ xèo tiếng dầu mỡ lúc nào cũng có người ghé vào, những quầy hàng bán bánh bábá lúc nào cũng tấp nập du khách nội địa vào mua, những ly nước giải khát mát rượi của bà cụ ven đường. Những ông già trầm tư đánh cờ hay đọc sách sưởi nắng trên những chiếc ghế gỗ kê dọc bờ sông, những anh chàng hippy tóc dài bụi bặm ngồi uống trà trên những tấm lông thú hay những sinh viên mỹ thuật say sưa bên giá vẽ... Tất cả đều đem lại cảm giác cực kỳ thú vị và thực sự là rất Trung Hoa!

Ở đây, người ta cũng khéo biết cách huyền thoại hoá sự vật, sự việc. Từ những chiếc giếng cổ, những con đường, cây cầu, cho đến những chiếc chuông gió...

Năm 1995, một người Trung Quốc tên Bunong t́m cách buôn chè từ Dian (Vân Nam) đi Tây Tạng. Trên con đường thiên lư dễ khiến người ta bỏ cuộc, người lái buôn độc mă ấy luôn giữ ḿnh tỉnh táo trước tiếng kêu đều đều của chiếc chuông treo trên cổ ngựa. Một ngày kia, ông nhặt được hai miếng gỗ và quyết định vẽ h́nh sông Mekong và núi tuyết Meili lên đó. Một chiếc ông treo vào chiếc chuông, chiếc c̣n lại đeo vào cổ.

Trên quăng đường dài và vất vả, ông đă gặp 9 vị bồ đề và được họ cầu chúc may mắn. Kết quả là ông đă đến nơi an toàn. Kể từ đó, Bunong không ngừng thu thập các miếng gỗ từ dăy núi Hengduan và vẽ lên đó tất cả những ǵ ông nhớ được trong suốt hành tŕnh. Những miếng gỗ đó được treo cùng những chiếc chuông tự chế, và người ta gọi đó là chuông Bunong. Người ta tin rằng, có một chiếc chuông Bunong treo trong nhà sẽ đem lại may mắn và hạnh phúc...

Từ câu chuyện này, một cửa hàng chuyên bán chuông gió Bunong đă được dựng lên ở Lệ Giang. Cửa hàng được trang trí khá đẹp, toàn bộ không gian tầng 1 được dành hẳn cho việc xếp đặt và kinh doanh chuông gió, có cả một thư viện nho nhỏ ở trên tầng 2 để du khách tham khảo, thư giăn. Điều đặc biệt là ở ngoài cửa ra vào, lúc nào cũng có một người đàn ông ngồi gơ chuông để thu hút sự chú ư. Dù giá một chiếc chuông loại này không hề rẻ - 80 đến 120 tệ (160.000 - 240.000đ), khách du lịch vẫn mua nườm nượp v́ ai cũng mong ḿnh gặp may mắn và v́ thái độ bán hàng cực kỳ hiếu khách của người chủ.

Đêm của niềm vui bất tận

Nhiều người khẳng định đến Lệ Giang mà không đi ra phố vào ban đêm th́ coi như... chưa đến Lệ Giang! Và quả thật, khi cả đô thị cùng thắp đèn lồng th́ bạn mới cảm nhận được hết ư nghĩa của nhận xét trên.

Khắp quảng trường Sifang ở trung tâm phố cổ, người người đi lại, mua bán như mắc cửi. Ở hai bên ḍng kênh chính, trên phố Xinhua, các quán bar đông nghịt người ăn uống, nói cười và hát đối vui như trẩy hội.

Hăy thử tưởng tượng thế này: bạn ngồi trong một quán bar A bên này kênh cùng với một vài người bạn, hoặc chỉ là những người cùng bar, bạn sẽ hát lên một bài, kết thúc ở một từ hay một câu nào đó. Mọi người ở bar của bạn sẽ nhao nhao lên và thách những người ở quán bar B bên kia bờ kênh hát tiếp hoặc hát đúng từ bạn đă kết thúc trước đó. Cứ mỗi lúc thách đấu như thế, cả bờ sông bên này lại nhao nhao lên "Yaso, yaso, yayaso". Cả 500m phố dọc bờ sông, rất nhiều đám hát đối nhao lên như thế. Bạn sẽ thấy ḿnh thật tự nhiên hoà ḿnh vào một đám nào đó, cũng thấy ḿnh gào đến khản cổ “Yaso, yaso, yayaso”. Và bạn sẽ thấy thật là “vui dă man!”.

C̣n nếu bạn không thích đám đông náo loạn ấy, chỉ cần chọn cho ḿnh một đồ uống, vài món ăn địa phương như cá nướng kiểu Naxi hay thịt lợn hun khói Sanchuan, và yêu cầu một anh chàng hát rong đẹp trai hay một người thổi kèn trumpet nào đó chơi một bản ǵ đấy. Thế là đă quá đă cho một buổi tối lạnh tê tái ở vùng thung lũng nơi núi cao này...

Và từng ấy thứ đă đủ khiến chúng tôi mê mẩn, đă thấy quá xứng đáng cho quăng đường gần 2.000km mà ḿnh đă đi qua và sẽ trở về...

gaconsochet

Posts : 14
Join date : 2007-09-18

View user profile

Back to top Go down

View previous topic View next topic Back to top


 
Permissions in this forum:
You cannot reply to topics in this forum